Có những lúc ta rất ngây thơ và khờ dại

4 min


87
100 shares, 87 points

Tuổi trẻ ai chẳng một lần sai

Đã là người chẳng mấy ai hoàn hảo, và ngốc dại là một phần vốn có nguyên sinh của mỗi người. Giả như có những điều ta muốn người hiểu nhưng lại nhất quyết không nói, cứ chỉ biết mong chờ…

Vào lúc tuổi trẻ, ta thường cô đơn. Ta hay khóa trái cánh cửa dẫn đến trái tim mình. Ta lặng thinh trước những người muốn bước vào…

Vào lúc tuổi trẻ, ta thường mắc sai lầm trước rất nhiều việc, nhất là khi cuộc sống có nhiều cám dỗ.

Ta không có quá nhiều kinh nghiệm cho cuộc đời. Ta chỉ đi theo tiếng trái tim mách bảo. Đôi khi ta sợ hãi, chới với và mỏi mệt. Ta không muốn đứng dậy, không muốn chiến đấu…

Vào lúc tuổi trẻ, có những lúc ta rất ngây thơ và khờ dại. Giả như có những điều ta muốn người hiểu nhưng lại nhất quyết không nói. Ta cứ mong chờ ngày hôm nay, ngày mai, ngày mai nữa người sẽ hiểu hết những yêu thương ta dành cho người.

Giả như có những hiểu lầm trong công việc và các mối quan hệ, thay vì mở lời lại lặng thinh.

Có những sai lầm có thể sửa chữa, có những sai lầm không thể. Giữa đường đời, giữa những câu hỏi ta là ai, thế giới này có ý nghĩa gì. Ta kiếm tìm nó mệt nhoài. Ta cố gắng nói với thế giới này nhìn tôi đi, tôi là tuyệt nhất đây này.

Cái tôi khiến chúng ta đôi khi quên mất sự khiêm tốn. Ta mong muốn chứng minh rằng bản thân mình là người giỏi nhất. Mãi về sau này ta mới phát hiện ra rằng sự tuyệt vời không đến bằng cách ta gào lên mà đến từ những cố gắng, nỗ lực và kiên trì của bản thân.

Vào lúc còn trẻ ta thường lẻ loi. Ta hay khóa trái cánh cửa dẫn đến trái tim mình. Ta lặng thinh trước những người muốn bước vào. Ta không trao cho họ chiếc chìa khóa mở thế giới của ta vì ta sợ rằng họ sẽ làm tổn thương ta.

Đến khi trưởng thành ta mới hiểu rằng cô lập chính mình không bảo vệ ta khỏi những tổn thương, mà nó ngăn cản những người yêu mến bước đến với ta.

Vào lúc tuổi trẻ, ta mong ước rời xa mái nhà của mình, cất cánh bay đi thật xa khỏi tổ ấm. Ta hân hoan với những thành phố mới, những người bạn mới. Ta mải mê với những chuyến đi mà thưa dần những chuyến trở về. Cho đến khi ba mẹ đã già, ta mới nhận ra chẳng còn bao lâu để được trở về nữa.

Khi còn trẻ, hãy hiểu những việc mình làm và sửa đổi khi thấy mình sai. Năm tháng không đủ dài để hoang mang hết lần này đến lần khác. Khi ta ở đây nghĩ ngợi và hoài nghi, người khác đã thử và sai hàng chục lần để tìm ra con đường đúng nhất.

Không có công thức, chẳng có quy trình. Hãy hiểu mình và hiểu đời để mọi việc có vẻ nhẹ nhàng hơn.

Bài: Long Quang Le (Sinh ra để hoang dã).
Bài được đăng tự động từ phần mềm của Đi Gia Lai


Thích không? Chia sẻ với bạn bè của bạn!

87
100 shares, 87 points

Phản ứng của bạn là gì?

Ghét thiệt Ghét thiệt
0
Ghét thiệt
Vui vẻ Vui vẻ
0
Vui vẻ
Ngổ ngáo Ngổ ngáo
0
Ngổ ngáo
Yêu quá Yêu quá
0
Yêu quá
Ha ha Ha ha
0
Ha ha
Chúa ơi Chúa ơi
0
Chúa ơi
Tuyệt vời Tuyệt vời
0
Tuyệt vời

32 Comments

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

  1. Rất thích những tấm ảnh chụp tụi trẻ con của bạn Long Quang Le. Hồn nhiên, trong trẻo, đầy sức sống. Nhìn vô là thấy năng lượng tích cực liền :O

  2. Đoc đoan ni mà thấy cái tim đau nhói ” Vào lúc tuổi trẻ, ta mong ước rời xa mái nhà của mình, cất cánh bay đi thật xa khỏi tổ ấm. Ta hân hoan với những thành phố mới, những người bạn mới. Ta mải mê với những chuyến đi mà thưa dần những chuyến trở về. Cho đến khi ba mẹ đã già, ta mới nhận ra chẳng còn bao lâu để được trở về nữa.”

  3. Tình yêu luôn đến từ những điều mộc mạc và bình dị nhất. Hãy luôn biết thể hiện tình yêu thương và trân trọng những người thân yêu trong gia đình❤️❤️❤️

Choose A Format
Story
Formatted Text with Embeds and Visuals
Video
Youtube and Vimeo Embeds