Cảm nhận khi chinh phục đỉnh Phan Xi Păng

7 min


74
88 shares, 74 points

Chào các bạn, tôi là Vi M bạn đồng hành của anh Tran Kim Son trong chuyến leo Phan Xi Păng của 5 năm trước. Sau khi đọc được những cuộc tranh luận sôi nổi của các bạn yêu leo núi gần xa, tôi xin đưa ra một số suy nghĩ của mình cũng như một số trải nghiệm về hành trình đầy thú vị năm nào.

Tình cờ gặp nhau trên đỉnh núi Lang Biang

Mùa đông năm ấy, tôi và anh Sơn đã vô tình gặp nhau trên đỉnh núi Lang Biang, sau khi cùng nhau trò chuyện tôi đã đề nghị anh cho tôi tham gia vào khóa huấn luyện 11 ngày đêm trên ngọn Lang Biang.

Để trong tương lai tôi sẽ được cùng anh tham gia chuyến leo  núi Phan Xi Păng và cả những chuyến đi dài và xa hơn trong tương lai . Trong khóa huấn luyện này chúng tôi chủ động trong việc năng cao khả năng chịu lạnh, vác nặng và thích ứng với thực phẩm có giới hạn.

Có thể bạn quan tâm:

Khóa huấn luyện kết thúc chúng tôi dành 2 tuần về thăm nhà, sau đó cùng nhau đi ra Sa Pa để thực hiện chuyến leo núi với một số đồ dùng và thực phẩm như : áo gió mỏng, vài áo thun, vớ, bình giữ nhiệt, cồn khô, đèn pin, mươi gói Mì, vài hộp thịt, vài thanh kẹo snicker, và thứ không thể thiếu đó là trà, một thức uống bổ ích cho những chuyến đi vào mùa đông.

Chúng tôi hoàn toàn có kinh phí để chuẩn bị nhiều hơn nhưng vì muốn chủ động trong việc huấn luyện về mức độ chịu đựng của cơ thể trong trạng thái lạnh, đói,.. nên đồ dùng mang theo cũng không nặng lắm .

Hành trình leo núi Phan Xi Păng

Chuyến leo núi bắt đầu, 7h sáng chúng tôi bắt đầu từ Trạm Tôn và khoảng 4h chiều thì đến trạm 2.800m.

Trong đêm đó chúng tôi hoàn toàn không thể chợp mắt vì nhiệt độ xuống quá thấp, những cơn gió sốc rít từng cơn và mang sương mù vào phòng qua khe cửa và hoàn toàn không chăn mền

Nhiệt độ khoảng 0 độ C kèm hơi ẩm cực kì cao làm cho không khí như đóng băng. Chúng tôi pha trà nóng, cùng nhau chia sẻ về cảm nhận cũng như kế hoạch cho ngày hôm sau, cuối cùng chúng tôi thống nhất sẽ để lại anh guide và đi xuống núi trong đêm.

Dù biết chuyến xuống núi sẽ đầy lo lắng, căng thẳng và kể cả nỗi sợ hãi nhưng tôi biết rằng những cảm xúc , cảm giác đó là thứ không thể bỏ lỡ, có thể nói là cần và nên được trải nghiệm trong mọi chuyến đi đáng nhớ và tất nhiên chúng tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để chấp nhận chịu mọi cái giá phải trả cho điều đó.

6h sáng chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình sau 1 đêm không ngủ. Sau khi leo đến đỉnh, chúng tôi lặng sẽ chia tay anh guide.

Thế là từ đây, cuộc hành trình của hai chúng tôi hoàn toàn thoát khỏi anh guide đầy phiền toái. Sau khi nghĩ ngơi và ăn nốt hai gói mì cuối cùng vào khoảng 4h chiều chúng tôi 1 già 1 trẻ cùng 1 bình nước nóng cùng nhau xuống núi trong ánh hoàng hôn đang từ từ buông xuống.

Trời tối khá nhanh, hai người nhưng chỉ có 1 đèn pin, chúng tôi cứ đi trong ánh sáng mờ nhạt của đèn pin xen vào sương mù đang càng ngày càng đậm đặc.

Vì trời tối nên đường xuống chẳng thể xác định rõ ràng, có mấy lần suýt lạc đường vì gặp những cái ngã ba sao mà lạ hoắc. May mắn thay, sự bình tĩnh đã giúp chúng tôi nhận dạng chính xác cung đường vừa mới đi qua vào ngày hôm qua .

Trong đêm đen, chúng tôi đồng hành cùng với những cảm giác đầy hồi hộp trong bóng tối bao trùm, tiếng thú rừng cứ như đang lẩn khuất đâu đây , những lần phải lội suối và chẳng thể cảm nhận được chân mình vì nước làm cho tê buốt…

Và phải chịu cơn khát suốt 7 tiếng,.. nhưng những cảm giác đó lại vô cùng thú vị, hấp dẫn và mới mẻ, mang đến nhiều cảm xúc mà không hẳn ai cũng dễ dàng có được.

Nhận lại nhiều bài học khi chinh phục đỉnh Phan Xi Păng

Chúng tôi được dịp nhìn nhận lại bản thân, nâng cao khả năng phân tích, phán đoán, giữ bình tĩnh và cả khả năng chịu đựng trong hoàn cảnh khắc nghiệt và thiếu thốn.

Vì thế, tôi biết rằng qua chuyến đi Phan Xi Păng trong đêm đó không nhiều thì ít một phần bản năng trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ, và rất khó chết trong những lần trải nghiệm với độ khó tăng dần tiếp theo.

Chuyến đi mang đến cho tôi nhiều cảm xúc khó quên. Nếu nói về leo núi thì đã từ lâu tôi đã là một người yêu thiên nhiên và đam mê trải nghiệm.

Những nhà leo núi tiên phong của thế kỉ trước như: Edmund Hillary, Tenzin Norgay, Anatoli Boukreev,… đã mang đến một nguồn động lực và cảm hứng để tôi luôn cố gắng và học hỏi nhiều và nhiều hơn nữa.

Họ đã mở ra con đường và họ đã phải trả cái giá rất đắt và đôi khi là cả mạng sống để trở thành những người đầu tiên mở đường. Thật buồn nếu chúng ta quá sợ hãi để bắt đầu một điều gì đó mới mẻ. Và thật đáng sợ nếu chúng ta mãi là những cái bóng luôn đi theo lối mòn người khác.

Thật sự, trong thâm tâm tôi luôn mong mỏi đến một ngày nào đó, chúng ta , những chàng trai và cô gái nước Việt, sẽ là những nhà du hành chuyên nghiệp về leo núi cũng như những trải nghiệm thiên nhiên hoang dã để có thể sánh vai với giới du hành quốc tế.

Không những thế, những hành trình không rập khuôn theo lối mòn sẽ giúp chúng ta thêm mạnh mẽ, tự tin, dũng cảm, và quảng bá thêm nhiều điều hay và hình ảnh đẹp của thiên nhiên & con người Việt Nam ra ngoài thế giới.

Và tôi cũng biết rằng nếu không ngừng trao dồi kinh nghiệm, kỹ năng cũng như học hỏi thêm nhiều kiến thức du hành, thì ước mơ cũng mãi chỉ là ước mơ. Khi được thực hiện những điều mình đam mê, được sáng tạo những cách mới để trải nghiệm những hành trình, tôi thực sự thấy mình được SỐNG.

Không biết các bạn có nghĩ như tôi đã nghĩ không?

Bài: Viễn Du – Biên tập: Đi Gia Lai.


Thích không? Chia sẻ với bạn bè của bạn!

74
88 shares, 74 points

Phản ứng của bạn là gì?

Ghét thiệt Ghét thiệt
0
Ghét thiệt
Vui vẻ Vui vẻ
0
Vui vẻ
Ngổ ngáo Ngổ ngáo
0
Ngổ ngáo
Yêu quá Yêu quá
1
Yêu quá
Ha ha Ha ha
0
Ha ha
Chúa ơi Chúa ơi
0
Chúa ơi
Tuyệt vời Tuyệt vời
0
Tuyệt vời

8 Comments

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

  1. Bài bạn hay, cảnh và ảnh bạn và bác guider già đẹp nhưng chê bai than phiền và chụp mặt của chàng guider “công chức “ lên Fb công khai là hành vi không đẹp!! Họ làm nghề để nuôi bản thân và gđ nếu bạn không hài lòng thì có thể góp ý mà không cần công khai đó là phép lịch sự và tôn trọng quyền riêng tư tối thiểu!! “ Người chê ta mà chê phải là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy “ !! Chắc chắn chàng guider đó hiểu câu của Tuân Tử này !!!

  2. Một cảm giác trải nghiệm của người thứ 3:
    – Thứ nhất, không biết thỏa thuận hay tìm hiểu như thế nào mà khi đến 2800 không có túi ngủ để sử dụng là quá nguy hiểm chứ đấy không phải là trải nghiệm.
    Thứ 2: Thời gian trung bình từ 2800 lên đỉnh khoảng 2.5 tiếng đổ lại. Đi mất hơn 3 tiếng thì bạn nữ cũng rất đuối . Đặt vào vị trí bạn dẫn đường này chắc hẳn đề nghị chú với bạn đi cáp về rồi vì với tốc độ này chắc chắn về tối mà còn muộn nữa. Chưa kể hết nước. Chắc do bất đồng nên bạn này tự về cáp treo luôn.

    Thường thì những chuyến đi như thế này sau một thời gian dài nếu vào vị trí của tôi, nó là những bài học hữu ích cho sự thiếu kinh nghiệm, non nớt của bản thân. Loại bỏ cái tôi và nhìn nhận vẫn đề một cách tích cực hơn là đi tự hào bản thân, giảm những rủi ro không đáng có.
    Tôi không biết sau đó bạn đã leo được bao nhiêu đỉnh núi, chứ nếu đã leo nhiều thì đây là bài học cho người khác đừng như mình chứ không phải là cổ súy người khác hãy như mình :)))

  3. Hãy nhìn mọi thứ thật tích cực. Không phải ai cũng có thể làm được điều mình muốn trong đời. 1 sức khoẻ phi thường, chúc mọi người có cuộc sống bình an, không bị mọi lời chê bai tác động. Chan hoà cùng với thiên nhiên bao la.

  4. Fan là đỉnh có lối mòn rõ ràng thôi, đi 1 đỉnh mới thì tỉ lệ về với ông bà cao hơn dự kiến đấy. Vì mình đã 1 thời trekking kiểu phiêu lưu này, không porter hay guide, xách d á i lên và đi, nên đã vài lần phải ngủ đêm lạnh buốt trong rừng, lạc đường, thiếu thực phẩm, suýt xảy chân xuống vực vì nhầm hướng do trời tối.

    Vậy nên không khuyến khích mọi người đánh cược tính mạng vào trò may rủi này, giữa rừng mà ngã thì sinh tồn cái …

  5. Chống rét bằng trà thay vì túi ngủ, thử sức chịu đựng của bản thân trong lúc đang leo núi, hậm hực với người guide dẫn đường sau ngần ấy năm… Theo thiển ý của mình bạn nên dừng leo núi và các hoạt động ngoài trời!

Choose A Format
Story
Formatted Text with Embeds and Visuals
Video
Youtube and Vimeo Embeds