Tôi đã sống sót – I survived

5 min


57
69 shares, 57 points

Tôi đã sống sót - I survived

Nhà tâm lý học Arthur Aron có một bảng 36 câu hỏi để hai người hoàn toàn xa lạ có thể “rơi vào tình yêu” với nhau. Thỉnh thoảng, tôi hay mượn vài câu trong đó để hiểu hơn những người tôi yêu quý. Đây là câu hỏi tôi hay dùng nhất “Thành tựu nào của bản thân khiến bạn tự hào nhất?”.

Họ lưỡng lự một hồi, rồi họ lắc đầu. Họ đó, những người được xem là thành công trong đời. Rồi họ chợt nói “Actually, yes, I survived”. Mắt họ mờ nước…

Câu trả lời khiến tâm can rúng động. Nó khó nói ra đến độ phải vô thức chuyển sang giãi bày bằng tiếng Anh… “Tôi sống sót” là một câu bất khả. Sống sót qua cái gì? Chiến tranh? Thảm họa? Tai nạn? Chỉ có những tai họa đó mới đáng để ta dùng từ “sống sót” khi bước ra?

Chúng ta đang sống trong một thế giới đề cao lý trí. Đơn giản vì lý trí dẫn đến “sự hiệu quả”. Xúc cảm bị coi là kẻ thù, chỉ vì nó “không hiệu quả”! Một nhân viên đau đớn vì thất tình – thật không hiệu quả. Một nhà quản lý hay mềm lòng trước cảnh ngộ và day dứt trước cảm thức đúng/sai, thiện/tà – thật không hiệu quả. Một con người không thể thoát ra khỏi đứa trẻ bị tổn thương từ thơ ấu – quá không hiệu quả.

Đó là thế giới mà ta đã cùng nhau tạo ra, để rồi phải một mình vật vã “sống sót” trong nó. Ta không thể cầu xin sự giúp đỡ từ một hệ thống lạnh lùng mà mình đã góp phần xây nên, nhân danh sự hiệu quả. Ta thấy mình cô độc.

Tôi lại nhớ một người bạn bảo tôi rằng, “Em biết có nhà tâm lý nào tư vấn giúp không. Chị đang có vấn đề. Chị hay khóc quá! Cứ hơi có gì quá sức chịu đựng một tí là chị khóc…” Tôi đã rất bàng hoàng “Ơ, hay khóc thì sao?” “Thì… nhìn không professional!” – “Chị biết có bao nhiêu người cần bác sĩ tâm lý giúp chỉ để khóc ra được không? Nếu cảm thấy khóc trước mặt mọi người bất tiện quá thì đi vào restroom mà khóc. Cái đấy chả có gì phải chữa!”

Tôi tuôn một tràng, không phải vì bất bình với bạn mình, mà bất bình với hình bóng bản thân thấp thoáng sau câu chuyện ấy. Tôi đã từng coi nhẹ nước mắt. Những người coi nhẹ nước mắt của người khác, có lẽ vì chưa một lần dám khóc ra cho chính mình.

Nước mắt không sao. Yếu đuối không sao. Không hiệu quả cũng không sao. Tuyệt vọng không sao… Chúng ta đều vậy. Có những người giấu giỏi hơn người khác. Có những người thông minh đến nỗi có thể đem băng đá đẽo gọt thành hình ngọn lửa, thành thứ thấu hiểu giả tạo để nhân danh nó mà nói với ta rằng: Ta chưa đủ tốt, chưa đủ mạnh mẽ, chưa đủ professional, chưa đủ “hiệu quả” (cho họ).

Bạn có thấy bàn tay họ cũng đang băng giá?

Mỗi cuộc đời có một bài học riêng, chính ta phải tự mình nếm trải. Nhưng điều đẹp nhất tôi từng chứng kiến và tự trải nghiệm, đó là giọt nước mắt ta tự khóc cho mình khi tự hào nói rằng, “Tôi sống sót”.

Tôi biết bạn ở đó, dằn vặt đau khổ với từng cơn bão tố trong nội tại. Có ngày trời êm biển lặng, ta thấy yêu đời thiết tha. Có ngày, cơn bão tới, ta đứng ở mép của sự sống – cách phía bên kia một bước chân, một vốc thuốc, một cái đá ghế. Giây phút đó, xin hãy nhớ rằng, bạn không hề cô đơn.

Đã có những người can đảm lùi lại, chấp nhận những đớn đau xuyên thấu để nhận ra rằng, bài học này lẽ nào ta cứ phải lặp đi lặp lại? Họ đang chờ bạn bước xuống, để dang tay ôm lấy bạn vào lòng, nghe bạn tự hào cất lời “Tôi sống sót”.

Welcome to the club, my friend! Chúng ta đều sống sót. Những cơn bão tất nhiên sẽ không để ta yên. Chúng sẽ quay lại bất kỳ lúc nào. Nhưng ta biết cách ngồi đó, chờ nó xuyên qua bằng trái tim tràn đầy hy vọng. Vì ta biết mình không hề đơn độc.

Thế giới sau ngày ta “sống sót” là một thế giới tuyệt đẹp. Đẹp đến nỗi chính bạn phải tự trải nghiệm để biết được nó trong trẻo dường nào.

Bạn không một mình. Bạn không đơn độc. Bạn luôn được yêu thương. Xin hãy cùng “sống sót”.

Nguyễn Thiên Ngân.

Vài chiếc ảnh được chụp tại thôn một, xã An Toàn. Đây là khu rừng bảo tồn quốc gia thuộc tỉnh Bình Định. Một trong những hành trình sắp tới của mình.

Những ngày này, suy tư chồng chất về một chặng đường dài Nghĩ về sự đơn độc của tôi trên những hành trình để sống, làm việc, chiến đấu, để hiểu và yêu, tha thứ và giận dữ, có đôi lúc tôi thấy mình bất lực…

Cám ơn đời vì mình cũng có những người bạn luông ủng hộ và yếu quý mình!

Bài: Thái Minh Tiến (Sinh ra để hoang dã).
Bài được đăng tự động từ phần mềm của Đi Gia Lai


Thích không? Chia sẻ với bạn bè của bạn!

57
69 shares, 57 points

Phản ứng của bạn là gì?

Ghét thiệt Ghét thiệt
0
Ghét thiệt
Vui vẻ Vui vẻ
0
Vui vẻ
Ngổ ngáo Ngổ ngáo
0
Ngổ ngáo
Yêu quá Yêu quá
0
Yêu quá
Ha ha Ha ha
0
Ha ha
Chúa ơi Chúa ơi
0
Chúa ơi
Tuyệt vời Tuyệt vời
0
Tuyệt vời

0 Comments

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Choose A Format
Story
Formatted Text with Embeds and Visuals
Video
Youtube and Vimeo Embeds